Posted by
Trên truyền thông

Tôi bị mê cuốn sách này và ĐEN VÂU cũng nên đọc nó.
Rumi tinh tuyệt – Cuốn sách mua khai xuân và là một trong những cuốn hiếm hoi mà chỉ cần mở ra đọc 2 dòng tôi đã thích. Không, tôi không có cảm giác mình đang đọc, đúng hơn là tôi đang trôi bồng bềnh giữa những vần thơ, điệu nhạc, đối thoại, những câu chuyện, những tự sự dường thở ra từ men say… Ngôn từ như rượu, tan trên đầu lưỡi rồi từ từ ngấm vào người khiến thần trí rơi vào trạng thái vừa nhận thức rõ hơn mọi sự, vừa nhạy cảm, thấu hiểu vừa lại như mơ hồ, phiêu lãng.
Bạn có thể hiểu hoặc không. Có thể dừng hoặc không. Có thể tồn tại trong thế giới này hoặc không. Mọi thứ có thể tan biến, không là gì. Cũng có thể là còn mãi. Thế giới được mặc định là hữu hạn, thoắt cái đã tỏa ra muôn chiều vô hạn. Ta là ý chí, ta là linh hồn và ta quá đỗi tự do. Ta bơi trong dòng chảy vô tận. Ta là nhào trộn của có và không, không cuồng loạn mà rất bay bổng, dịu dàng. “Kẻ nào mang tôi đến đây sẽ đưa tôi trở lại.” (Tự nhiên nhớ truyện Sự Donut hoá của Haruki. Hay mình đang bị vậy rồi???) 😆
Đen Vâu có thể tìm đọc cuốn này để có thêm cảm hứng, và viết rap hay hơn chăng 🤔? Rất nhiều câu trong cuốn sách này mang hơi hướng một bản rap cổ xưa của loài người.
“… Tôi không đến từ phía Đông
hay phía Tây, không nổi lên từ đại dương hay mọc
từ mặt đất, không thuộc về thiên nhiên hay cao tít tầng không,
không
bao hàm tất thảy mọi nguyên tố. Tôi không tồn tại,
không phải một thực thể trong thế giới này hay thế giới tiếp theo,
không được sinh ra từ Adam và Eve hay bất kỳ
câu chuyện khởi sinh nào. Nơi chốn của tôi là vô định, dấu vết của sự hư vô. Cả thể xác hay linh hồn cũng vậy.
Tôi thuộc về người yêu dấu, đã nhìn thấy hai
thế giới như là một và cái người ta gọi tên cùng biết đến,
đầu tiên, cuối cùng, bên ngoài, bên trong, duy chỉ người ấy thở hơi thở con người…“ (Chỉ hơi thở)
***
“…Cơn khát đẩy tôi lao xuống nước
và tôi uống ánh trăng

Tôi – con sư tử ngước nhìn lên
say trăng rồi

Đừng hỏi về mong muốn.
Hãy nhìn vào chính tôi.

Linh hồn say xỉn, cơ thể tàn tạ, cả hai
ngồi vô vọng trong chiếc xe bò cũ nát.
Chẳng biết sửa chữa thế nào.

Và trái tim tôi, tôi muốn nói nó giống như
một con lừa sa vào vũng lầy,
vật vã lún sâu hơn.

Nhưng hãy lắng nghe tôi: dù một giây,
Đừng buồn bã. Hãy lắng nghe những lời chúc phúc đang lan tỏa quanh bạn.
Chúa Trời.” (Kabob cháy đen)
Tôi đã đọc sắp xong và nuôi ý định trở thành rapper.
🤣 Đùa thôi, trong những ngày tăm tối nên có những đốm lửa le lói để … đỡ buồn.

Nguồn: Valentina Phạm