Krishnamurti - Hành động không mâu thuẫn

Krishnamurti – Hành động không mâu thuẫn

Bài nói chuyện trước công chúng Bombay (Mumnai), Ấn Độ vào ngày 2/3/1966

Tôi nghĩ một người càng quan sát tình trạng của thế giới, thì càng thấy rõ rằng phải có một loại hành động khác hoàn toàn. Người ta thấy trên thế giới, kể cả Ấn Độ, sự rối ren, nỗi buồn lớn, sự khốn cùng, nạn đói, sự suy tàn nói chung. Người ta nhận thức được điều này, người ta biết nó từ báo chí, từ việc đọc tạp chí, từ sách vở, nhưng nó vẫn ở mức độ tâm trí vì chúng ta dường như không thể làm được gì về nó. Con người đang tuyệt vọng, đang có nỗi buồn lớn trong mình, thất vọng và có một sự hỗn loạn. Bạn càng quan sát và đi sâu vào nó, không phải bằng tâm trí, không phải bằng lời nói mà thực sự thảo luận, quan sát, hành động, hỏi han, xem xét, bạn càng thấy con người hoang mang đến dường nào. Họ lạc lối. Và những người không nghĩ họ bị lạc lối bởi lẽ họ thuộc về một nhóm người cụ thể, một vòng tròn, và cảm thấy càng luyện tập, càng làm những điều nhất định, càng làm nhiều việc xã hội như thế này hoặc thế kia, họ càng chắc thế giới sẽ đang được cứu rỗi bởi những hành động cụ thể. Thế giới đang có chiến tranh, và bạn nghĩ rằng bằng lời cầu nguyện cụ thể, một vài người trong chúng ta tập hợp lại với nhau, lặp đi lặp lại những lời cầu nguyện nhất định sẽ giải quyết được câu hỏi lớn chưa được giải quyết trong năm nghìn năm qua, thông qua ngôn từ, cầu nguyện. Và bạn tiếp tục lặp đi lặp lại, mặc dù biết rằng chiến tranh không bao giờ có thể dừng lại theo cách đó. Vì vậy mỗi người thuộc một nhóm nhất định nào đó, một đảng phái chính trị nhất định, một giáo phái tôn giáo .v.v. và ở lại trong đó, ngày càng bám chặt vào quá khứ và những gì đã xảy ra. Và con người đang mắc kẹt trong điều này. Họ thừa nhận nó, khi nó được chỉ ra rằng có sự hỗn loạn, có sự suy giảm nói chung, sự suy thoái từ bên trong lẫn bên ngoài, và họ nhận ra nhân loại đã bị lạc lối. Và không tìm ra tại sao lại bị lạc, tại sao có nhiều sự hỗn loạn, khốn khổ, không dò xét, không đi vào tìm hiểu sâu sắc, chúng ta trả lời hời hợt, nói rằng bởi vì chúng ta không đi theo thượng đế, không yêu thượng đế, đó là câu trả lời vô vị, tầm thường, không có chút giá trị nào cả.

Và trong những buổi nói chuyện này, nếu một ai đã lắng nghe trọn vẹn, hẳn người đó đã đặt ra câu hỏi tại sao? tại sao có sự lộn xộn này, tại sao có sự hoang mang này? Nếu bạn dò xét thật sâu, bạn sẽ tìm thấy, tôi nghĩ vậy, con người thật là lười biếng. Sự hỗn loạn được tạo ra bởi sự lười biếng, thờ ơ, uể oải. Vì anh ta chấp nhận, vì đó là cách dễ dàng nhất để sống, để chấp nhận, để điều chỉnh (thích nghi) với môi trường, với điều kiện sống, với nền văn hoá mà anh ta đang sống- chỉ là chấp nhận nó. Và sự chấp nhận này sinh ra sự lười biếng đáng sợ. Và tôi nghĩ điều quan trọng là phải hiểu điều này, rằng chúng ta là những con người rất lười biếng. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã giải quyết vấn đề kia bằng cách sống với niềm tin, bởi cách nói: tôi tin vào điều này hay điều kia. Niềm tin đó về cơ bản dựa trên nỗi sợ hãi và vì thế không có khả năng giải quyết nỗi sợ hãi đó, điều này cho thấy nguồn gốc sâu xa của sự lười biếng. Bạn quan sát chính mình, bạn rơi vào một khuôn mẫu của suy nghĩ, của hành động, và bạn tiếp tục duy trì như vậy, bởi vì đó là cách dễ dàng nhất, bạn không cần phải suy nghĩ. Có lẽ bạn đã nghĩ một chút về điều đó và bây giờ bạn không cần phải suy nghĩ nữa, bạn ở đó, bạn bị cuốn theo những sự kiện bên ngoài, hoặc bởi sự thúc đẩy của nhóm nhỏ nào đó của riêng bạn. Điều đó mang lại cho bạn rất nhiều sự hài lòng, bạn nghĩ bạn đang làm những điều siêu phàm. Và bạn không dám đặt câu hỏi vì điều đó rất phiền toái. Bạn không dám đặt câu hỏi về tôn giáo, về cộng đồng, về niềm tin của mình, về cấu trúc xã hội, về chủ nghĩa dân tộc, về chiến tranh. Bạn chỉ chấp nhận. Làm ơn hãy nhìn vào chính mình, vì chúng ta quá lười biếng, và sự hỗn loạn này là do sự lười biếng bởi vì chúng ta ngừng thắc mắc, ngừng nghi ngờ, ngừng từ chối.

Và ý thức được tình trạng lộn xộn khủng khiếp đang diễn ra bên ngoài và bên trong, chúng ta mong đợi một số sự kiện bên ngoài nào đó sẽ mang lại trật tự. Hoặc chúng ta hi vọng vào sự lãnh đạo từ một vị guru, hoặc thẩm quyền nào đó sẽ giúp đỡ chúng ta. Và theo cách đó, chúng ta đã sống qua nhiều thế kỷ, tìm kiếm người khác để giải quyết vấn đề của chúng ta. Và bám theo kẻ khác chính là bản chất của sự lười biếng – anh ta có thể nghĩ một chút, hoặc có một hoặc hai tầm nhìn nhỏ hoặc có thể làm điều này hoặc làm điều kia, và anh ta nói với bạn phải làm gì và bạn khá hài lòng. Cái chúng ta thật sự muốn trên thế giới, trong cuộc đời này chính là sự hài lòng, sự thoải mái, có ai đó bảo chúng ta phải làm gì, tất cả chỉ cho thấy nguồn gốc sâu xa của sự lười biếng, rằng chúng ta không muốn tư duy vấn đề của chúng ta, nhìn vào chúng, và quét sạch mọi khó khăn.

Và sự lười biếng này đã ngăn cản chúng ta, không chỉ không đặt câu hỏi, dò xét, và kiểm tra, nó còn ngăn cản chúng ta tiếp cận đến một vấn đề sâu sắc hơn nhiều. Đó là phải tìm ra hành động là gì. Thế giới đang hỗn loạn, chúng ta đang khốn khổ. Tất cả các giải pháp, các chủ thuyết, niềm tin, phường chèo ra vẻ sâu sắc diễn tấu dưới danh nghĩa thiền định, không có loại nào giải quyết được gì cả. Và nếu chúng ta có thể tự tìm ra cho bản thân hành động là gì, bởi vì chúng ta phải hành động, bạn phải làm điều gì đó mang ý nghĩa sống còn, đầy năng lượng, mạnh mẽ để mang lại một tâm trí khác, một chất lượng khác của tồn tại.Vì vậy người ta phải đi vào câu hỏi hành động là gì, không phải đặt câu hỏi hành động đúng hay sai. Bởi vì nếu bạn tiếp cận hành động theo kiểu đúng hay sai, thì bạn sẽ bị lạc. Bởi vì ai đó sẽ nói với bạn, hành động này là đúng, hành động này là sai và bạn, vốn dĩ đã có khuynh hướng lười biếng, không muốn tìm hiểu sâu hơn, người đó nói hành động đó đúng vì anh ấy là một luật sư thành công, một thương gia, hoặc một guru, một chính trị gia và bạn sẽ theo anh ta.

Vì thế những gì chúng ta sẽ làm tối nay, nếu chúng ta có thể, là chúng ta sẽ tìm ra hành động là gì. Và làm ơn nhớ rằng chúng ta không nghĩ về đúng hay sai mà chỉ có hành động mà thôi, không có đúng hay sai. Không làm theo Gita, không theo Kinh Thánh, kinh Koran hay là thượng đế hoặc là bất cứ điều gì khác, những người cộng sản, những người chủ nghĩa xã hội và tất cả những người còn lại. Chỉ có hành động, cái đang sống. Nếu ai có thể tìm ra cách sống, cách sống chứ không phải phương pháp, nếu bạn có một phương pháp, một hệ thống, một cách thực hành, bạn đã khuyến khích sự lười biếng bẩm sinh này. Vì bạn phải có một tâm trí rất sắc bén để không bị kẹt vào cái bẫy do sự lười biếng chờ sẵn.

Và làm ơn, nếu tôi có thể đề nghị, hãy lắng nghe những gì đang được nói- lắng nghe. Làm sao để lắng nghe? Khi bạn nghe, bạn nghe để tìm ra những gì người nói đang cố gắng nói, để tìm hiểu. Không phải để phản đối hay đồng ý, nhưng để tìm ra cho bản thân mình. Điều đó có nghĩa là lắng nghe, truy vấn, xem xét, không chấp nhận cũng không từ chối, cũng không nói ” tôi hi vọng anh ấy sẽ đi đến quan điểm của tôi, một thứ đúng”. Người ta phải lắng nghe, và rõ ràng đó là một trong những điều khó làm nhất. Hầu hết chúng ta thích nói, thích thể hiện bản thân bởi vì chúng ta có rất nhiều ý kiến, ý tưởng, không phải của mình, mà là của ai đó khác. Chúng ta đã chấp nhận rất nhiều khẩu hiệu, nhiều phong cách, và chúng ta đã thực hiện chúng, và chúng ta nghĩ chúng ta đã hiểu cuộc sống. Vì vậy, lắng nghe không phải để giải thích, không phải định kiến riêng của bạn, không phải phong cách của bạn, cái mà bạn đã biết rồi, nhưng là cái bạn đang lắng nghe để tìm hiểu. Do đó, để tìm ra, tâm trí của bạn phải khá yên tĩnh, bởi vì như chúng ta đã nói ở ngày trước, để học bất cứ điều gì về bất cứ thứ gì, hai trạng thái sau đây đều cần thiết: một tâm trí yên ắng và sự chú tâm. Và đó là cách duy nhất bạn lắng nghe người khác, dù đó là ai không quan trọng: với vợ của bạn, với con bạn, với ông chủ của bạn, với những con quạ, với tiếng gọi của một con chim, bạn phải thật yên ắng và chú tâm và trong trạng thái đó bạn đang lắng nghe. Và, có nghĩa bạn đã năng động rồi, bạn không còn uể oải. Bạn đã bỏ được thói quen nửa nghe, nửa đồng ý, nửa nghiêm túc này, do đó không bao giờ thấm nhuần sâu sắc. Vì thế khi bạn lắng nghe, và không chỉ lắng nghe người nói mà còn cả những tiếng ồn của thế giới bên ngoài, lắng nghe tiếng thổn thức của trái tim con người, lắng nghe những hỗn loạn, lắng nghe những khổ sở của riêng bạn, và sự không chắc chắn, tiếng kêu khóc của sự tuyệt vọng. Nếu bạn biết cách lắng nghe, rồi bạn sẽ giải quyết được vấn đề. Khi bạn lắng nghe sự đau đớn của bạn, nếu bạn có, hầu hết ai cũng có, sự thống khổ, nếu bạn lắng nghe nó, bạn sẽ tìm ra câu trả lời, bạn sẽ thoát khỏi nó; nhưng bạn không thể lắng nghe nó nếu bạn nói câu trả lời phải tương thích theo khoái lạc của bạn, sự ham muốn của bạn –  nếu vậy thì bạn không lắng nghe, bạn chỉ nghe thấy sự thúc giục của ham muốn và khoái cảm của riêng mình. Ở đây, ít nhất trong buổi tối hôm nay, làm ơn lắng nghe để tìm ra, vì bạn sẽ được yêu cầu chú tâm thật nhiều, truy vấn trong tĩnh lặng xem xét có cân nhắc, không phải là: “Nói cho tôi biết tôi phải làm gì và tôi sẽ làm theo.” Bởi vì mọi thứ xung quanh ta đang rơi ra từng mãnh, và phải có hành động khác hoàn toàn. Không hành động theo bất kỳ ai, ngay cả người đang nói ở này. Chúng ta sẽ tìm ra cho bản thân hành động là gì, phải sống như thế nào, vì sống là hành động. Cuộc sống của chúng ta, chúng ta đã làm cho nó hỗn loạn, thật thê thảm, thật ấu trĩ, và để tìm ra hành động là gì đòi hỏi rất nhiều sự trưởng thành, không phải được đo bằng thời gian như sự trưởng thành của trái cây trên cành cây, khoảng sáu tháng. Nếu bạn cần sáu tháng để trưởng thành, bạn đã gieo hạt giống của bất hạnh rồi. Bạn đã gieo trồng sự thù ghét, bạo lực mà điều đó sẽ dẫn tới chiến tranh. Vì thế bạn phải trưởng thành ngay lập tức. Và khi bạn có khả năng lắng nghe, là lúc bạn đang học hỏi.

Học hỏi không phải là một quá trình tích lũy tức là học, thêm vào, trở thành kiến thức, và từ đó hành động theo kiến thức. Đó là những gì chúng ta vẫn làm. Chúng ta có trải nghiệm, niềm tin, suy ngẫm và những trải nghiệm, niềm tin và suy tưởng này trở thành kiến thức và từ những kiến thức được lưu trữ đó chúng ta sẽ hành động, và vì vậy không có học hỏi gì cả, chúng ta chỉ thêm, thêm và thêm mà thôi. Và chúng ta đã bổ sung cho mình lượng kiến thức khổng lồ này trong hai nghìn năm…hai triệu năm, ấy thế mà chúng ta vẫn cứ chiến tranh, chúng ta hận thù, chưa bao giờ có khoảnh khắc bình an, tĩnh lặng, và những nỗi buồn bất tận. Kiến thức là cần thiết trong lĩnh vực công nghệ, kỹ năng, nhưng nếu bạn có kiến thức, tức là những ý niệm, và từ những ý niệm này phát sinh hành động, bạn đã ngừng học hỏi. Vì vậy, sự trưởng thành không phải về mặt thời gian hay sự tiến hoá, mà là sự trưởng thành đến khi có hành động học hỏi này. Chỉ một tâm trí trưởng thành mới có thể lắng nghe, rất chú tâm, và là một tâm trí yên tĩnh. Một tâm trí non nớt mới tin rằng có điều đúng và sai, và theo đuổi cái gì đó một cách phi logic.

Vậy nên chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu về hành động. Bạn sẽ suy nghĩ, lắng nghe. Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau, bởi vì đó là cuộc sống của bạn- không phải cuộc sống của tôi, đó là cuộc sống của bạn: đau khổ, bối rối của bạn, bạn phải hành động, bạn phải tìm ra đâu là hành động? Hành động là gì? Để hành động, để làm. Tất cả hành động đều là sự tương quan, không có hành động biệt lập. Hành động như cách chúng ta vẫn biết lâu nay là mối quan hệ giữa làm với ý niệm. Chắc chắn. Ý niệm và việc thực hiện ý niệm đó. Cách hành động này xuất sắc trong lĩnh vực kỹ năng và công nghệ, nhưng nó lại trở thành một trở ngại để tìm hiểu về các mối quan hệ luôn thay đổi. Vợ bạn, chồng bạn, không bao giờ giống nhau, nhưng lười biếng, ham muốn sự thoải mái, an toàn, ví dụ nói: “Tôi biết anh ấy, anh ấy phải như vậy.” Bằng cách này đã ấn định vợ hoặc chồng bạn. Và do đó, mối quan hệ của bạn dựa trên các tưởng tượng hoặc ý niệm, mối quan hệ nảy sinh hành động. Làm ơn chú ý một chút. Tất cả những gì chúng ta biết về hành động đến thời điểm này là như vậy. Tôi tin rằng, tôi có nguyên tắc, điều này đúng, điều này sai, điều này nên có, và tôi hành động theo điều đó. 

Tức là, con người thì bạo lực, mà bạo lực được thể hiện trong cạnh tranh, trong cái được gọi là kỷ luật, thực ra đó là sự đàn áp… , sự bạo lực, tham vọng, cạnh tranh, biểu hiện tàn bạo của tính hiếu chiến, tất cả đều là phản ứng của động vật.

Và từ đó chúng ta hành động. Và do đó, luôn có xung đột trong hành động. Nghĩa là, hành động phải tuân theo một khuôn mẫu – đúng sai theo nguyên tắc, niềm tin, truyền thống, ảnh hưởng của môi trường, nền văn hóa mà tôi đã được nuôi dưỡng. Vì vậy, hành động theo những gì chúng ta thấy, trong phạm vi cuộc sống của chúng ta, là theo một tưởng tượng cụ thể, một khuôn mẫu cụ thể, một công thức cụ thể. Và công thức đó, hình ảnh đó, ý tưởng đó đã không giải quyết được bất kỳ một điều gì trên thế giới, về mặt chính trị, tôn giáo, không có gì cả. Nó đã không giải quyết được các vấn đề bẩm sinh sâu xa của con người chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta tiếp tục nhấn mạnh rằng đó là cách duy nhất để hành động: làm thế nào bạn có thể hành động mà không suy nghĩ, không có ý niệm, không tuân thủ ngày này qua ngày khác theo một thói quen nhất định – để rồi chúng ta chấp nhận đó là cách sống, đó là xung đột; xung đột là kết quả của hành động của chúng ta, cuộc sống của chúng ta, mối quan hệ của chúng ta, ý niệm của chúng ta, suy nghĩ của chúng ta. Ý tôi là bạn không thể tranh cãi sự thật này, rằng bạn có một ý tưởng, một nguyên tắc, một niềm tin rằng bạn là một người theo đạo Hindu – và bao nhiêu những thứ đạo khác – và theo truyền thống đó, theo điều đó… trong khuôn khổ đó bạn sống và hành động. Và khi bạn làm điều đó chắc chắn sẽ có xung đột – ý niệm, cái nên là’ khác với thực tế cái là’. Đúng vậy, đơn giản thôi. Và đó là cách chúng ta đã sống trong nhiều thiên niên kỷ, tuân theo “cái nên là.”

Thế thì bây giờ, có cách nào khác không? Một lối sống  hành động, là quan hệ, nhưng không có xung đột, nghĩa là không có ý niệm. Hãy lắng nghe điều này một cách cẩn thận – trước tiên hãy xem xét vấn đề. Từ ‘vấn đề’, nó có nghĩa là gì? Nó là một thử thách. Mọi vấn đề đều trở thành thử thách – tôi xin lỗi – mọi thử thách đều trở thành vấn đề, trở thành vấn đề bởi vì chúng ta không biết cách đối phó. Đây là một vấn đề, đó là – từ ‘vấn đề’ là thứ gì đó đang ném vào bạn, và bạn không biết cách nào khác để giải quyết vấn đề đó ngoại trừ cách cũ. Đó là, sự phù hợp, sự bắt chước, sự lặp lại, thiết lập một thói quen, và từ lối sống lặp đi lặp lại, bắt chước, thói quen mà chúng ta hành động, lối sống theo thói quen là cái mà chúng ta gọi là hành động, và điều đó đã mang lại khốn khổ chưa được kể ra, hỗn loạn trong trí óc và trái tim con người. Điều này là điều hiển nhiên. Đúng không? Chúng ta có thể tiến hành từ đó. Đừng để nó … (không nghe được) Đừng giả vờ với chính mình – đó là một sự thật, nếu bạn phân tích nó, hãy đi sâu vào chính mình.

Nào, nói một cách rất đơn giản: bạn có một niềm vui, và bạn muốn lặp lại niềm vui đó – tình dục hoặc bất kỳ hình thức khoái cảm nào khác – và bạn tiếp tục sống với niềm vui đó, dù là trong ký ức hay trong suy nghĩ. Và niềm vui đó, ý nghĩ về niềm vui đó, đẩy bạn đến một hành động, và trong hành động đó có xung đột, có đau đớn, có khổ sở. Thói quen đã được định hình và từ thói quen đó bạn hành động.

Vậy, liệu có chăng một cách sống hoàn toàn khác, mà hành động? Lối sống đó là bạn đã lắng nghe rất cẩn thận, chăm chú về cách bạn đã sống và bạn biết tất cả những hàm ý của nó, không chỉ là những bản vá lỗi của nó. Tôi nói như vậy có đủ rõ ràng không? Lắng nghe hoàn toàn có nghĩa là bạn nghe được toàn bộ vấn đề, không chỉ một hoặc hai bản phác thảo của vấn đề đó. Khi bạn lắng nghe những tiếng quạ đó, hãy lắng nghe với tâm trí bạn yên lặng, chăm chú, không diễn giải, không lên án, không chống cự, bạn đang nghe toàn bộ, bạn đang nghe âm thanh tổng thể, không phải của tiếng gáy, với âm thanh tổng thể; và theo cách tương tự nếu bạn có thể lắng nghe toàn bộ vấn đề hành động này, mà bạn đã rất quen thuộc, nếu bạn có thể lắng nghe toàn bộ vấn đề đó – vấn đề, cách bạn sống, từ ý niệm, hành động – hoàn toàn lắng nghe, sau đó bạn có năng lượng để lắng nghe điều gì đó khác. Nhưng nếu bạn không hoàn toàn lắng nghe cách hành động hiện tại thì bạn sẽ không có năng lượng để làm theo những gì sắp đến. Rốt cuộc, để tìm ra bất cứ thứ gì bạn phải có năng lượng, và bạn cần rất nhiều năng lượng để tìm hiểu một thứ hoàn toàn mới. Và để có được năng lượng đó, bạn phải lắng nghe khuôn mẫu cũ của cuộc sống, không lên án hay tán thành – lắng nghe nó hoàn toàn, có nghĩa là bạn đã hiểu nó. Bạn đã hiểu sự vô ích của việc sống theo cách đó. Khi bạn đã lắng nghe sự vô ích của nó, bạn đã thoát khỏi nó. Khi bạn đã, không phải về mặt trí tuệ, nhưng cảm nhận sâu sắc sự vô dụng của việc sống theo cách đó, và đã lắng nghe nó một cách hoàn toàn, toàn bộ, thì bạn có năng lượng để tìm hiểu. Nếu bạn không có năng lượng, bạn không thể hỏi. Đó là, bằng cách phủ nhận điều đó đã dẫn đến khốn khổ, xung đột này – mà chúng ta đã đi sâu vào một chút – bằng cách phủ nhận nó, chính sự phủ định của nó là hành động tích cực. Tôi sẽ đi sâu vào vấn đề đó một chút.

Chúng ta đã hỏi rằng liệu  có bất kỳ hành động nào khác, trong đó không có xung đột, mà không phải là một hoạt động lặp đi lặp lại, một hình thức lặp đi lặp lại của khoái lạc. Để tìm ra điều đó, chúng ta phải đi vào câu hỏi tình yêu là gì. Đừng ủy mị, tình cảm hay sự sùng kính, mà chúng ta sẽ truy vấn. Tình yêu luôn tiêu cực, nó phải như vậy. Tình yêu không phải là suy tưởng. Tình yêu không bao giờ mâu thuẫn – suy tưởng mới vậy. Suy tưởng vốn là phản ứng của trí nhớ, đây là bản năng động vật,.v.v bộ máy suy nghĩ – luôn mâu thuẫn, và khi có một hành động sinh ra từ suy nghĩ, hành động mâu thuẫn đó sẽ mang lại xung đột và khốn khổ. Và khi truy vấn, khi kiểm tra xem có bất kỳ hoạt động nào khác không phải trải qua đau đớn, lo lắng, xung đột, bạn phải tìm ra, hay đúng hơn là bạn phải ở trong trạng thái phủ định. Bạn hiểu chứ? Để hỏi, để kiểm tra bạn phải ở trong trạng thái phủ định, nếu không bạn không thể kiểm tra. Chắc hẳn bạn đang ở trong tình trạng không biết, nếu không thì làm sao bạn tra xét được? Cách sống mà chúng ta quen gọi là lối sống tích cực, bởi vì ở đó bạn thấy được kết quả, bạn có thể làm điều đó ngày này qua ngày khác, lặp đi lặp lại, dựa trên sự bắt chước, thói quen, làm theo, tuân theo, được xã hội rèn luyện, hoặc của chính bạn – đó hoàn toàn là một hoạt động tích cực, trong đó có xung đột và đau khổ. Xin hãy lắng nghe tất cả những điều này. Và khi bạn phủ nhận điều đó, chính quá trình phủ nhận, chính quá trình bạn quay lưng lại với nó là một trạng thái phủ định, bởi vì bạn không biết điều gì xảy ra tiếp theo. Điều đó chắc chắn … Nó không phức tạp, về mặt trí tuệ thì nghe có vẻ phức tạp nhưng không phải vậy. Khi bạn quay lưng lại với điều gì đó thì bạn đã không còn dính líu gì với nó nữa rồi.

Bây giờ, chúng ta đã nói: tình yêu là sự phủ định hoàn toàn. Chúng ta không biết nó có nghĩa là gì, chúng ta không biết tình yêu có nghĩa là gì. Chúng ta biết khoái cảm là gì, chúng ta nhầm nó với tình yêu. Ở đâu có tình yêu, ở đó không có khoái cảm. Khoái lạc là kết quả của sự suy nghĩ. Chắc chắn. Tôi nhìn một cái gì đó đẹp đẽ, suy nghĩ xuất hiện và bắt đầu nghĩ về nó, tạo ra hình ảnh – quan sát nó trong chính bạn – và hình ảnh đó mang lại cho bạn rất nhiều niềm vui, hoặc cảnh đó, hoặc cảm giác đó. Và suy nghĩ mang lại cho niềm vui duy trì, sự liên tục, và trong cuộc sống gia đình mà bạn gọi là tình yêu – không liên quan gì đến tình yêu, bạn chỉ quan tâm đến khoái cảm. Và do đó nơi nào có theo đuổi khoái lạc thì ở đó có sự liên tục bắt chước theo thời gian – xin hãy lắng nghe tất cả những điều này – trong khi tình yêu không có sự liên tục, bởi vì tình yêu không phải là khoái cảm, và để hiểu tình yêu là gì, để ở trong trạng thái đó, cần phải có phủ định của tích cực. Đúng không? Tôi có thể tiếp tục trình bày điều này chứ? Thưa các bạn, hãy nhìn xem: khi bạn nói rằng bạn yêu ai đó – vợ bạn, chồng bạn, con bạn – thì điều gì có liên quan đến điều đó? Hãy loại bỏ tất cả các từ ngữ, mọi tình cảm, cảm xúc và nhìn nhận nó một cách thực tế. Điều gì liên quan khi bạn nói, ‘Tôi yêu vợ tôi’, hay chồng tôi? Về cơ bản đó là niềm vui và sự an toàn. Chúng ta không hề tiêu cực chủ nghĩa, đây là những sự thật. Và nếu bạn thực sự yêu vợ và những đứa con của bạn – được yêu, không phải là niềm vui mà nó mang lại cho bạn, thuộc về một gia đình, một nhóm nhỏ hẹp, tình dục và nâng cao tính tự cao tự đại của riêng bạn – nếu bạn thực sự yêu gia đình của mình, bạn sẽ có một kiểu khác của giáo dục. Bạn chỉ quan tâm đến các nghiên cứu công nghệ, giúp con trai bạn vượt qua một số kỳ thi nhỏ ngu ngốc và kiếm được việc làm. Bạn sẽ giáo dục nó hiểu toàn bộ quá trình sống, không chỉ một phần, một phân đoạn, một mảnh của cuộc sống rộng lớn này. Nếu bạn thực sự yêu con trai mình thì sẽ không có chiến tranh. Bạn sẽ thấy nó. Điều đó có nghĩa là bạn sẽ không có quốc tịch, không có tôn giáo riêng biệt. Tất cả những điều vô nghĩa sẽ đi.

Vì vậy, trong bất kỳ hoàn cảnh nào, suy tưởng không thể mang lại trạng thái yêu thương. Và suy tưởng chỉ có thể hiểu điều gì là tích cực, không phải điều gì là tiêu cực. Đó là, làm thế nào bạn có thể thông qua suy tưởng để tìm ra tình yêu là gì? Bạn không thể phải không nào? Bạn không thể tính toán tình yêu. Bạn không thể nói, ‘Tôi sẽ thực hành ngày này qua ngày khác sự rộng lượng, tốt bụng, dịu dàng, biết nghĩ về người khác’ – điều đó sẽ không tạo ra tình yêu. Đó vẫn là một hành động tích cực bằng suy tưởng. Vì vậy, chỉ khi không có suy nghĩ, bạn mới có thể hiểu thế nào là tiêu cực, chứ không phải thông qua suy nghĩ. Suy nghĩ chỉ có thể tạo ra khuôn mẫu, và theo khuôn mẫu đó, công thức, hành động – và do đó tạo ra xung đột. Và nếu bạn muốn tìm ra một cách sống mà không có xung đột nào, vào bất kỳ lúc nào, bạn phải hiểu tình yêu này là sự phủ định hoàn toàn.

Đó là, thưa bạn, làm sao bạn có thể yêu được, làm sao có thể có tình yêu khi có hoạt động vị kỷ? – hoặc vì chính nghĩa, hoặc tự mãn tôn trọng, hoặc tham vọng, tham lam, đố kỵ, cạnh tranh, tất cả đều là quá trình tích cực của suy nghĩ. Làm sao bạn có thể yêu được? Bạn không thể, nó là không thể. Bạn có thể giả vờ, bạn có thể dùng từ ‘yêu’, rất tình cảm, đa cảm, rất trung thành, nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến tình yêu. Và để hiểu nó là gì, bạn phải hiểu điều tích cực được gọi là suy nghĩ này. Và, ngoài sự phủ định được gọi là tình yêu này, có hành động, là hành động tích cực nhất vì nó không tạo ra xung đột. Bởi vì sau tất cả, đó là những gì chúng ta muốn trên thế giới này, được sống trong một thế giới không có xung đột, nơi thực sự có hòa bình, cả bên ngoài và bên trong, bởi vì bạn phải có hòa bình, nếu không bạn sẽ bị hủy diệt, bởi vì chỉ có trong hòa bình mới có lòng tốt nào cũng có thể nở hoa. Chỉ trong hòa bình bạn mới nhìn thấy vẻ đẹp. Nếu tâm bạn bị tra tấn, lo lắng, đố kỵ, là chiến trường, làm sao bạn có thể nhìn thấy cái gì là đẹp? Chắc chắn sự đẹp đẽ không phải suy nghĩ. Thứ tạo ra nó, được tạo ra bởi suy nghĩ, nó không phải là cái đẹp.

Vì vậy, để tìm ra một hành động không dựa trên ý tưởng, khái niệm và công thức, bạn phải lắng nghe toàn bộ cấu trúc đó, xem, hiểu toàn bộ cấu trúc đó và trong chính sự hiểu biết về nó, bạn đã từ bỏ nó. Và do đó tâm trí của bạn lúc đó đang ở trong trạng thái phủ định, không phải cay đắng, không phải hoài nghi, mà bởi vì nó thấy sự vô ích của việc sống theo cách đó, thực sự thấy nó, và do đó kết thúc nó. Khi bạn kết thúc điều gì đó thì sẽ có sự khởi đầu của điều mới. Nhưng chúng ta ngại kết thúc cái cũ bởi vì cái mới chúng ta muốn dịch theo nghĩa của cái cũ. Bạn sẽ nói, ‘Nếu tôi nhận ra rằng tôi không thực sự yêu gia đình của mình, có nghĩa là tôi không có trách nhiệm với nó, và sau đó tôi có thể tự do theo đuổi một người phụ nữ khác, hoặc một người đàn ông khác’ – đó lại là quá trình suy nghĩ..

Vì vậy, suy nghĩ không phải là lối thoát. Bạn có thể rất thông minh, uyên bác, nhưng nếu bạn muốn tìm ra một cách hành động hoàn toàn khác biệt, mang lại niềm hạnh phúc cho cuộc sống, bạn phải hiểu toàn bộ bộ máy tư duy và hiểu rất rõ điều gì là tích cực, mà người ta nghĩ rằng, bạn bước vào một chiều hướng hành động khác, về cơ bản là tình yêu. Điều đó có nghĩa là để hỏi bạn phải được tự do, nếu không bạn không thể hỏi, bạn không thể kiểm tra, và sự hỗn loạn và lộn xộn trên thế giới này đòi hỏi phải kiểm tra lại toàn bộ, không theo điều kiện của bạn, không theo những tưởng tượng, thú vui của bạn, đặc điểm riêng hoặc các hoạt động mà bạn đã cam kết. Bạn phải nghĩ lại toàn bộ sự việc, và cái mới chỉ có thể được sinh ra trong sự phủ định, không nằm ngoài sự khẳng định tích cực về những gì đã có. Và cái mới chỉ có thể ra đời khi có sự trống rỗng hoàn toàn đó là tình yêu thực sự. Sau đó, bạn sẽ tự mình tìm ra hành động là gì, trong đó không có xung đột bất cứ lúc nào. Và đó là sự trẻ hóa mà tâm trí cần, bởi vì nó chỉ khi tâm trí được làm trẻ hóa, thông qua tình yêu, không phải tình cảm, không thông qua sự tận tâm, không thông qua việc tuân theo, chỉ nhờ tình yêu, đó là sự phủ định hoàn toàn cuộc sống của suy nghĩ tích cực. Khi đó, chỉ một tâm trí như vậy mới có thể xây dựng một thế giới mới, một mối quan hệ mới, và chỉ một tâm trí như vậy mới có thể vượt ra khỏi những giới hạn và đi vào một không gian hoàn toàn khác. Và chiều không gian đó là thứ mà không từ ngữ, không suy nghĩ, không kinh nghiệm nào có thể khám phá ra nó, chỉ khi bạn phủ nhận hoàn toàn quá khứ, thứ được suy nghĩ, phủ nhận hoàn toàn, mỗi ngày trong cuộc sống của bạn, do đó không bao giờ có một khoảnh khắc tích lũy. Chỉ khi đó bạn sẽ tự mình tìm ra một chiều không gian là phúc lạc, không phải là thời gian, mà là một thứ nằm ngoài suy nghĩ của con người.

Người dịch: Lê Hà – Học viên Coaching Dịch thuật Anh – Việt

Share:

Add comment: